Hải Trung Kim (2)

January 8, 2009

NHỚ – 08/01/2009

Sáng nay, cô lật giở vài trang Thương Nhớ Mười Hai của Vũ Bằng, đọc đến một đoạn hội thoại, cô rùng mình, cái lạnh chạy dọc sống lưng, dồn lên não. Cô mường tượng:

Một người bảo:
“Ở Sapa, có lẽ bây giờ cũng đang lạnh buốt giữa đông đấy nhỉ.”
Một người khác:
“Thế nhưng lạnh ở Sapa, nó khác kia, bạn ạ”
Một người khác nữa:
“Cái gì cũng khác hết. Thôi đừng nói nữa, tôi muốn khóc đây.”

Rồi cô khóc thật. Cô không thèm đếm đây là lần thứ bao nhiêu cô phải khóc vì nhớ. Không biết núi có đủ ấm để làm Sapa bớt cóng trong sương gió kia không? Chao ôi, cô nhớ cái buốt; nhớ độ ẩm cao đến mức làm hỏng cả điện thoại của cô; nhớ hàng ăn sáng lúc nào cũng quý cô mà đơm bát cho đầy, cho ngon; nhớ mấy bác người dân tộc luôn nói chuyện với cô như nói với con gái; nhớ hàng liễu rủ ủ ê bên hồ; nhớ lũ chó chạy long nhong ngoài đường; nhớ các anh chị Sapa đối xử tử tế với cô, nhớ quán cà phê đầy cây và chim hót với bàn ghế làm từ những thân gỗ to tướng; nhớ cái ồn ào của chợ trung tâm; nhớ cái siêu thị to nhất Sapa luôn lễ phép với cô khi cô mua đồ; nhớ những món đồ nướng, nhớ…

Ừ nhỉ! Giá mà cô đủ cao rộng như Thánh Gióng để có thể ôm trọn Sapa vào lòng, siết thật chặt.

Ừ nhỉ! Giá mà cô có thể phân thân, một nửa ở Hà Nội, nửa còn lại cô nguyện dành cho Sapa.

Vậy tại sao cô nỡ bỏ đi? Không đúng! Cái ngày hôm ấy, khi ngồi trên chiếc xe máy ấy xuôi về Lào Cai, cô đã bật khóc vì thấy màu xanh nhoang nhoáng của núi rừng thản nhiên lướt ngược chiều, ruồng rẫy cô cơ mà? Sao không níu cô lại? Đừng giận cô nhé, Sapa. Khi yêu mến quá đỗi, người ta tự cho mình cái quyền được hờn trách vô lý.

Mảnh đất ấy khiến cô ám ảnh nhiều đến thế ư? Sapa của cô ít học, thô kệch và kém tinh tế; Hà Nội của cô trí thức, phù hoa và thanh lịch. Sao cô lại có thể yêu Sapa hơn Hà Nội được nhỉ? Có gì là khó hiểu đâu…Sapa khiến cô luôn cảm thấy mình là Người, còn Hà Nội luôn muốn biến cô thành Con.

Cô cố gắng bận rộn suy nghĩ để khỏa đi nỗi nhớ lúc nào cũng lợn cợn trong tim, nhưng cứ khi nào bắt gặp một tấm hình, một lời ai vãn của người ở xa là nỗi nhớ bị kìm kẹp cứ vô ý vô tứ ào ạt tuôn ra. Cô biết lỗi rồi, cô sai rồi. Sapa ơi, chờ cô nhé! Mùa đông sau của năm nay, nhất định cô sẽ tìm về. Hứa đấy!

Khi ta ở, chỉ là nơi đất ở
Khi ta đi, đất đã hóa tâm hồn


Hải Trung Kim (1)

December 26, 2008

GIÁNG SINH AN LÀNH – 24/12/2008

Noel và bóng đá – hai sự kiện quan trọng – ngẫu nhiên hòa chung trong một ngày. Cô biết ở ngoài kia dòng người kín đặc chen chúc nhau vỡ òa ở Bờ Hồ – trái tim Hà Nội. Trái tim Hà Nội – cô nhếch môi cười, tự hỏi không hiểu giờ nó có đủ khỏe để hoàn thành nhiệm vụ tuần hoàn máu cho cả khối cơ – thể – đất đồ sộ hay không. Chắc là không rồi, Hà Nội đang thiểu năng tuần hoàn não trầm trọng mà. Thế đấy, càng ngày cô càng hắt hủi nơi cô sinh ra. Con người vốn tham lam, đất cũng tham lam, mà lỗi tại con người làm cho đất tham lam. Khi con người xấu xa, tất cả những gì bao quanh đều trở nên nhơ nhuốc. “Tuyết tinh thần”, cô có không?

Càng thêm một tuổi, sức ỳ của người ta lại nhích thêm vài chút. Đấy là lối nói hoa mỹ, chứ cô thì sổ toẹt: “Cái ngữ lười hơn hủi!” Cô thì có hơn gì hủi, nhưng đêm Noel, cô muốn mình “sạch sẽ”: cô muốn đi chơi, muốn ngắm nhìn dòng người ngoài đường, muốn được lạnh rùng mình khi phóng xe máy, muốn lấp đầy hai màng nhĩ bằng tiếng còi xe inh ỏi và tiếng người la hét như vượn điên hú… Nghĩ vậy, cô nhấc máy gọi cho lũ bạn. May quá, Thiên – cái đứa cô luôn cho rằng lười đến mức đại lãn – đang chầu mồm tại nhà Phúc Thị cổ vũ bóng đá (Việt Nam đang dẫn trước ông kẹ Thái với tỉ số 2 – 1). Cô gọi cho Ngọc, con bé không có ở nhà, di động không bật, bác trai bảo nó đang học. Lại học, cô thở hắt ra, học thì có tội tình gì, chỉ có kẻ mưu cầu việc học là có tội khi không hiểu thứ mình đang học. Với tính tình của Ngọc, trước có bằng kế toán, sau đâm đầu vào quản trị kinh doanh, có lẽ nó muốn làm giẻ lót nồi trong bếp bằng hai mảnh bằng cho sang hơn người.

Cô gọi cho Linh, con bé đang xem bóng đá, phụng phịu bảo:

“Đi làm gì, mày có người yêu rồi thì đi đi, tao không đi, đi thì ôm ai.”

“Thế à? Mày biết người yêu tao ở đâu, bảo tao với. Lắm chuyện, tao cho mày ôm tao, được chưa?” – Cô bật cười, trêu.

“Ôm mày á? Thèm vào!” – Linh ngúng nguẩy.

Cô thích bỡn cợt người khác, nick Y!M của Linh là linhjuve…, nhưng cô cứ đặt trong list mình là Linh **ve, mặc ai nghĩ ra sao thì ra. Ngày trước, cô phũ mồm hơn gấp vạn lần bây giờ, chua ngoa và đanh đá. Cô biết tính Linh hay tủi thân thì càng làm già, muốn nó càng tức càng vui đến mức nó phải kêu lên trước toàn thể xóm nhà lá: “Tao ghét mày lắm.” và cứ đi đâu gặp người hơi hơi giống cô là lại kể lể. Giờ cô thay đổi, va chạm buộc người ta phải ngó lại mình, cô nhẹ nhàng hơn nhưng thâm thúy hơn. Linh không muốn đi, cô chịu không biết ai có sức bẩy được nó ra khỏi cái ổ của nó khi mà Ngọc đã nhắn sẽ đến tận nơi rước. Cô định gọi cho Nhung, nhưng nghĩ giờ đang ở bên Tuấn của nó, nên thôi. Vậy là chỉ có bốn mình: cô, Phúc Thị, Ngọc, Thiên. Không sao, còn hơn hai mình. Cô luôn thích tụ tập đông người để xỏ xiên nhau, nên những dịp lễ, cô rất muốn ở cùng xóm nhà lá hơn là đi đơn lẻ với người bạn nào đó không có mối ràng buộc với nhóm bạn của cô.

Cô ra tủ chọn quần áo. Dạo này, cô hay mặc hai màu đơn điệu: đen và trắng. Cô vốn không thích áo tối màu nên trong tủ ngoài quần âu không có một chiếc áo nào màu sẫm – những màu cô cho rằng sẽ làm thần khí của bất kỳ ai khoác chúng lên người đều trở nên xanh rộc. Đen – bí ẩn ư? Làm sao một cô gái luôn nói liến thoắng, cười rộn ràng bí ẩn được nếu đua đòi trùm toàn thân mình màu đen? Cô gán màu đen cho những thiếu phụ, nết đi nhẹ nhàng, nết nói dịu dàng đến cả nết cười cũng khẽ khàng, đôi lúc tự giam lỏng mình trong suy nghĩ với cặp mắt không chớp và đôi long nhãn lan rộng khi bần thần nhìn vào khoảng không nào đó. Cô thì đã làm gì như thiếu phụ? Vớ vẩn hết sức. Ấy vậy mà cô bắt đầu mặc đồ đen từ khi nào chẳng nhớ, chỉ biết rằng dáng vóc cô không đến nỗi kị màu đen như cô hằng nghĩ.

Cô đứng nghiêng người, ngắm kỹ mái tóc của mình trong gương. Cô hay ngắm tóc, chẳng rõ vì sao, có lẽ vì cô cho rằng mái tóc là hiện thân cuộc đời của người thiếu nữ: sướng hay khổ, vui hay buồn, sôi nổi hay trầm mặc… đều là nó cả. Mọi người khen cô có mái tóc đẹp: đen, mượt và bóng hơn người. Cô lặng lẽ nhìn mái tóc trong gương, dài đến ngang lưng rồi đấy. Nếu độ dài ngắn của mái tóc thể hiện được sự sâu sắc hay nông cạn của người con gái thì cô biết rằng cô là kẻ ngờ nghệch. “Thương lắm, thương lắm tóc dài ơi. Một đời long đong, long đong thân cò lặn lội.” Cô không phải là Cò, cô là Gà, vậy nên ra hè cô sẽ tỉa ngắn bớt. Tóc dài quá, hanh hao cả con người.

Cô muốn lên Nhà Thờ Lớn để hòa mình vào sự hứng khởi chung của mọi người, nhưng lũ bạn lập tức ỉu xìu khi cô giả vờ dọa sẽ phải gửi xe cách hai cây để đi bộ vào. Cô nghiện đi bộ từ khi ở Sapa. Về Hà Nội rồi mà chân cô cuồng lên, nhiều lúc phải rủ mẹ lượn lòng vòng đến siêu thị, lên sông Kim Ngưu rồi lại vòng về. Tuy nhiên, bạn cô – những đứa cho rằng ai đó tự hành xác mình trên quãng đường nhầy nhụa toàn bùn đất với vắt xanh vắt đỏ chỉ để chinh phục đỉnh Phan là dở người mặc cô gắng giải thích: “Ai cũng có niềm đam mê của mình.” – thì cho rằng nếu phải đi bộ, thà ngủ vùi còn hơn. Cô chào thua, đành chiều theo số đông là đi ăn.

Cô không nói nhiều, lặng lẽ nghe bạn kể chuyện. Thiên kể vài chuyện ở công ty: chuyện giám đốc (nhà phê bình Thanh Sơn) và Hồng Ánh yêu nhau như thế nào. Lạ lắm nhé, họ đi bên nhau mà như hững hờ như hai người dưng, không cười đùa, không vồ vập, không tỏ ra quan tâm. Cô bảo: “Đúng là vĩ nhân yêu cũng khác người.”, lòng thầm nghĩ nếu yêu như thế, không sớm thì muộn tự cô cũng bóp chết tình yêu. Chuyện Hồng Ánh mặt lạnh te với đám nhân viên của người yêu ở Hà Nội nhưng lại suồng sã với đám khác ở trong Nam. Cô bảo: “Nam Bắc gái đùa gái cũng khác nhau.” Thiên gật gù: “Ừ, con gái Nam đùa với nhau chỉ nhộn chứ không thâm như ngoài này.” Cô cả cười, nghĩ đến Minh – bạn cô ở Nha Trang – người duy nhất cô chưa hề xỏ xiên một câu nào từ hồi chơi thân với nhau. Cô biết gái ở trỏng rất dễ thương, nếu ngoan còn ngoan hơn gái Bắc, hiếm khi châm chọc người khác mà khi bị xỏ cũng chả hiểu là mình vừa bị xỏ. Cô thương và quý Minh như em gái (dù Minh hơn cô một tuổi); Minh trong trẻo và ngây thơ hơn cả cô, đến mức nhiều lúc ngây ngô khiến cô phát bực.

Ốc béo và ngậy, trứng cút lộn ngon và bùi, củ đậu giòn và ngọt. Lâu rồi cô không ăn, vì ăn phải có cạ. Hôm nay, cô đi cùng ba cạ nên cô ăn ngon lành. Cô bàn với Phúc Thị về việc Tết Nguyên Đán tới sẽ về Thanh Hóa chơi dăm ba ngày, cô muốn đến biển mùa Đông, muốn gió ôm ấp bằng cái buốt và sóng rủ rỉ bằng tiếng gào thét ầm ầm. Dẫu vậy, cô thích núi hơn, cô yêu màu xanh của sự sống mà biển thì màu xám, biển không được dịu dàng và sâu lắng như núi. Câu chuyện trở đi trở lại cuối cùng quay về Sapa của cô. Cô không tránh nhắc về nơi ấy nữa, chẳng phải không còn sợ mình đau lòng mà cô muốn truyền tình yêu Sapa của cô tới người khác. Tim cô nhói lên khi tâm sự với ba đứa rằng giá mà cô cố trụ lại đó, thì đêm nay, ở Nhà Thờ Đá sẽ đông vui lắm đây, cô sẽ rét mướt, thở ra sương ra khói và ngẩn ngơ nghe tiếng Đức Cha đều đều giảng đạo, tiếng dàn đồng ca các con chiên chủ yếu là người Mông xướng lên Đêm Thánh Vô Cùng… Dĩ nhiên, đó chỉ là hoang tưởng của riêng cô; thực tế, cô đang ở đây, ở Hà Nội và đang ăn chứ không phải đang nghe hát.

Nhìn thấy hàng ngô nướng, Thiên rủ mọi người ăn. Cô ừ, nói: “Ăn thử để xem có ngon bằng ngô Lào Cai và Sapa không nào.” Cô vẫn vậy, vẫn tự đay nghiến mình bằng nỗi nhớ: nhớ đất, nhớ người, nhớ tuổi thơ, và nhớ… Ba đứa sà vào hàng ngô nướng, cô hơ hai tay trên bếp than hồng, Thiên nhăn mặt: “Hơ làm gì cho tay nhăn nheo như bà già.” Cô hếch mặt lên: “Hơ tay cũng có cái thú của nó chứ.” và ngắm nghía bàn tay mình bừng lên vệt lửa đỏ, thầm nghĩ: “Tay mình đến bao giờ sẽ nhăn?” Hai mấy tuổi, cô chưa lo già. Cô tin mình có tinh thần đủ mạnh để đẩy lùi cái ý nghĩ tuổi tác. Mỗi năm trôi qua, thêm một tuổi, cô chỉ thấy hẫng vì mình rời xa tuổi thơ thêm một nấc chứ tuyệt nhiên không bao giờ nuối tiếc cái thanh tân của tuổi trẻ. Trăm ngàn ý nghĩ loang loáng lướt đi trong đầu cô khi hơi ấm của than củi quấn lấy đôi bàn tay. Cô nhận thấy một sự trống rỗng đang vảng vất trong tim. Giờ này như năm ấy, người ấy với bé mèo thiên thần nào đó có đang ở “trong căn phòng chỉ có hai người, đôi môi đỏ mọng của bé chào mời; hay bộ ngực tròn căng như khiêu khích” mà không làm gì nhau? Hay người ấy đang đứng trước Nhà Thờ Lớn cùng một cô gái tân thời, giảng giải cho cô nghe về tông giáo? Hay người ấy đang bù khú bia rượu cùng bạn bè? Hay người ấy chỉ lặng lẽ đón Noel bằng cách đối ẩm với chiếc máy tính nối mạng? Cô se sẽ thở dài, với tính cách ấy và cách sống ấy, liệu có chịu ngồi yên một chỗ? Cô tin rằng với anh, “sống là không chờ đợi” đúng cả nghĩa đen và nghĩa bóng, cả tiêu cực và tích cực. Biết nhiều quá về một người để làm gì nhỉ nếu niềm tin bị mài mòn hơn sau mỗi lần được biết!? Niềm tin từ cô là cái dễ có, dễ mất và khó lấy lại.

Ngô nướng dai và khô khốc, hoặc có lẽ miệng cô đang khát vì cái cay của nước chấm ốc. Ngọc kể chuyện họ nhà mình đến Trung Tâm Nghiên Cứu Tiềm Năng Con Người để nhờ gọi hồn. Phan Thị Bích Hằng – nhà ngoại cảm nữ nổi tiếng nhất Việt Nam – gọi hồn để hồn nhập vào một người chị họ nhà Ngọc. Nhập kiểu gì mà bà chị cứ như kẻ động kinh, giật đùng đùng và lia lịa gật rồi lắc đầu. Mọi người phì cười khi nghe kể, còn cô chỉ tin vào khoa học; tuy vậy, những chuyện về linh hồn, ma quỷ cô có phần bán tín bán nghi. Nếu có linh hồn thật, thì hồn mấy con chó con mèo mà cô hết mực yêu quý có đang lảng vảng quanh cô để bảo vệ chủ của nó không? Nghĩ vậy, cô mỉm cười. Chuyện đời, chuyện người chưa hết rối ren, giờ đến cả chuyện ma. Thế sự như chiếc guồng tơ, chỉ quay nếu kẻ quay guồng là con người, mà người biết quay guồng thì ít, biết làm tơ rối thì nhiều.

Khoảng lặng trong cô kéo dài hơn trong tiếng than củi nổ lép bép. Cô trầm ngâm nhìn vào bếp, đôi long nhãn đang lan rộng ra – cô tin chắc là thế./.


Vì đó là anh

September 11, 2008

Tựa đề bài viết na ná một bài hát của Quang Dũng, nhưng đảm bảo sẽ không phải là một bài “sến” thể thao để nói về hắn. Khi nhận danh hiệu Cầu thủ xuất sắc nhất thế giới 2006 của FIFA khối kẻ nhận định hắn “xuân tóc đỏ” quá. Cơ man những giải thưởng bự, nào là vô địch World Cup 2006, cầu thủ hay nhất thế giới của World Soccer, Quả bóng vàng châu Âu 2006 danh giá và giờ thì cái giải “ai ai cũng phải ngước nhìn” cũng thuộc nốt về hắn. Người Pháp hậm hực (rõ rồi, họ vẫn để bụng người Ý mà), người Brazil “chim cú” khi đinh ninh “răng bàn cuốc” Ronaldinho nhất định ẵm giải này đặng an ủi cho nỗi đau WC2006 vẫn còn nhưng nhức. Vượt lên hai gã khổng lồ, hắn là hậu vệ đầu tiên và cũng là người “lão” nhất trong lịch sử FIFA cuỗm được giải thưởng cá nhân cao quý nhất hành tinh.

Fabio Cannavaro à? Gã lùn trên sân cỏ, tên đồ tể hắc ám chuyên chặt chém những đường bóng lả lướt “mãn nhãn” người xem thì làm sao có thể gán cho hắn cái biệt danh hoa mỹ “defenvise artist” (nghệ sĩ phòng thủ)? Hắn không có lối đá hào hoa như Zizou, không đầy chất nghệ như Ronaldinho. Ngay cả so với các hậu vệ Ý, những người nổi tiếng về khoản “cao to, đẹp trai” hắn cũng có phần kém cạnh. Hắn đâu có sang trọng như Maldini, thư sinh như Nesta. Chân hắn ngắn ngủn, người hắn bé tẹo (có 1m76), khi hắn chạy người ta liên tưởng tới con…chim cánh cụt. Hắn thế đấy! Một mình lọt thỏm giữa dàn cầu thủ lực lưỡng. Vậy mà hắn vẫn tỏa sáng, sáng chói vào cái năm 2006, sáng hơn cả Zidane và Ronaldinho. Chỉ trong một năm (à không chính xác là một tháng), hắn đột ngột trở thành vì tinh tú trong bầu trời bóng đá vốn đã chi chít sao (cả sao đang sáng, sáng le lói hay đã tắt ngóm từ đời nào rồi.) Ừ thì Ronaldinho giỏi (có ai chối đâu), Zidane tài (chả ai phủ nhận) nhưng một tháng World Cup ở Đức lại là thuốc thử “cực mạnh” dành cho tố chất đích thực và bản lĩnh của một cầu thủ giỏi. Ronaldinho không làm được điều đó với phong độ “sớm nắng chiều mưa trưa ẩm ướt”, Zizou thì khiến cả nước Pháp bẽ bàng vì “đẳng cấp húc đầu” của mình, chỉ còn lại Fabio, người đã liên kết Azzurri thành một khối và diễn xuất sắc trên sân cỏ. Còn ai xứng đáng hơn Fabio trên bục vinh quang năm nay? Kể ra so với tiền bối Maldini thì Canna có phần may mắn hơn nhưng hãy nhìn xem những gì Canna phải chống đỡ và lèo lái Squadra Azzurri ra khỏi đống bầy nhầy tiêu cực ở Serie A thì mới thấy phục hắn.

Mỗi khi có bóng lăn về phía khung thành đội nhà, hắn luôn là người te te chạy về trước tiên, lăn xả và truy cản quyết liệt. Hắn không chơi xấu, không đánh nguội và cũng không ăn vạ. Hắn đơn giản, chân thành như chính nụ cười hiền của hắn mỗi khi Azzurri giành chiến thắng. Hắn là một đội trưởng giỏi, một nhà chiến thuật tinh thần và là một trung vệ tài năng. Có hắn, Italia vượt qua được nỗi ám ảnh Calciopoli. Có hắn, Italia mới biết đoàn kết và sẻ chia. Có hắn, Italia đã vô địch thế giới.

Việc hắn té sang Real, bỏ lại Juve chơ vơ ở Serie B khiến nhiều người ngỡ ngàng khi trước đó hắn đã thề sống chết trụ lại Juve (không chỉ mình Canna mà nhiều cầu thủ Juve khác cũng “lưỡi không xương” như vậy, hehe mà lưỡi ai chả không xương). Mất một loạt những cầu thủ giỏi, bà đầm đã già còn bị móm. Liệu mùa giải này Juve có khả năng kiếm đủ số điểm mà trồng “răng giả” để mùa sau nhai tiếp chiếc bánh Serie A khó nhằn hay không? E rằng đây là một Mission Impossible IV phiên bản Ý mà bà đầm già Juve khó lòng vượt qua. Nhưng điều đáng ngẫm nghĩ là “sự bội phản” của Canna, kẻ ra đi không thèm quay đầu lại. Đáng buồn là những chuyện thị phi đâu đâu cũng có chả lẽ thế giới túc cầu giáo lại không (hơi bị nhiều)! Tuy nhiên nếu thực tế một chút, với một cái đầu tỉnh táo và sáng suốt, ở cái tuổi cũng gần xập xệ như Canna việc ra đi không có gì đáng trách. Khi sắp nghỉ hưu, Canna cũng cần tìm cho mình một nơi ổn định hơn để ánh hào quang đừng phụt tắt quá nhanh. Real là thánh địa của tiền bạc, của danh tiếng, của phù hoa. “Châu về Hợp Phố”, có lẽ câu “Mọi siêu cầu thủ đều chạy đến Real” chẳng hề sai. Hãy gạt bỏ những lời dèm pha về tài năng của anh, đừng nói rằng Ronaldinho mới là người cần phải trao danh hiệu FIFA World Player of the Year hay Zizou mới xứng đáng với Ballon d’Or. Thật vui mừng vì tấn hài kịch World Cup 2006 không lặp lại khi Cannavaro không được quả bóng vàng. FIFA và France Football của người Pháp ít nhất cũng đã một lần biết đến công bằng. Vâng, đơn giản thôi: vì đó là anh, vì anh là Fabio Cannavaro. Anh xứng đáng với tất cả những gì anh đang có và sẽ có. Nếu người Pháp và người Brazil vẫn còn ghen tị, xin hãy bảo Zizou hay Ronaldinho đổi tên thành Fabio Cannavaro!

Ghi chú: World Cup 2006 là World Cup sướng nhất đối với mình vì không những Canna được danh hiệu Quả Bóng Vàng mà Azzurri còn lội ngược dòng ngoạn mục, làm thịt bọn gà Gaulois. Khi viết bài này, cảm xúc mình tuôn trào vì tự hào :x , Canna mãi là cầu thủ mà mình yêu quý nhất (dĩ nhiên cho đến khi nào chàng chưa bị dính đến scandal =)).


Hà Nội trời thu

September 11, 2008

Hà Nội đổ thu… trời ít trở nắng. Đâu đó cái không khí khô hanh của mùa đông vảng vất…Chiếc ô che trên đầu…những chiếc lá phượng nhỏ xíu bay xòa trước mặt. Lãng đãng…Ngơ ngẩn… Hà Nội đổ thu…khí trời se lạnh, sương sớm lẩn quất. Màu xanh của lá dường như cũng nhạt nhòa bớt, hoa đã không còn thắm lại…

Hà Nội đổ thu…mùa mưa bão chưa kết thúc. Hàng cây cổ thụ trên đường Minh Khai vững vàng hơn 40 năm giờ bị chặt bớt. Tán cây rộng rãi bỗng thành cụt ngủn. Gió thổi, lá cây xao xác, nghe tiếng cây trở mình trằn trọc trong đêm. Cây cũng như người… tự dưng thấy xót…

Hà Nội đổ thu…gió đêm phơ phất. Trời trong và tinh khôi. Chẳng phải là Trăng sáng hơn đó sao? Nhưng Trăng lãnh cảm… Trăng buồn…

Hà Nội đổ thu…đổ vào tim biết bao nỗi niềm. Tim nặng trịch…Chợt ước giá như “lo” có thể là một “gánh” quẳng đi không thương tiếc để mà “vui sống”…

22 tuổi + 1 ngày…22 rồi… chập chững trường đời…Hà Nội vẫn đổ thu!

Ghi chú: Đây có lẽ là bài tản văn buồn mà mình thích nhất. Bài này viết thu  năm 2006, sau sinh nhật đúng 1 ngày. Cứ mỗi lần đọc lại, mình luôn thấy bùi ngùi, cay cay sống mũi. Hà Nội dù có xấu xa đến đâu, trong mình vẫn luôn thanh khiết như vậy đó. Thế có phải là tình yêu mù quáng không Trang nhỉ? :) )


Biển Sầm Sơn

September 11, 2008

Hai chiếc xe máy chở bốn con người máu me tắm biển mùa đông lao vun vút trên con đường Hồng Đức vào một ngày trời đất sầm sì, rấm rứt. Con đường vắng vẻ và buồn đến nao lòng. Cũng phải thôi vì mùa đông mấy ai có gan mà tắm biển? Hàng phi lao hai bên đường rũ ra, buồn thảm trong gió lạnh. Những cánh đồng khô nứt nẻ trải dài tít tắp một màu nâu đất nhờ nhợ. Mọi thứ đều vương vấn màu sắc ảm đạm trừ bốn người khách lữ hành không cô độc.

Xe chúng tôi bon bon lăn bánh, lướt qua trường đại học Hồng Đức danh tiếng và đền thờ An Dương Vương. Lúc bước vào đền cùng Phúc Thị, tôi cảm thấy sự cô tịch, vắng lặng và hoang sơ đến lạ lùng. Trong đền có hai giếng nước, giống như ở Loa thành, Đông Anh. Có lẽ nàng Mỵ Châu đã khóc hết nước mắt vì người chồng phản bội nên cả hai giếng đều cạn khô. Tự nhiên trong đầu tôi vang lên mấy câu thơ của cố thi sĩ Tố Hữu:

“Tôi kể ngày xưa chuyện Mỵ Châu

Trái tim lầm chỗ để trên đầu

Nỏ thần sơ ý trao tay giặc

Nên nỗi cơ đồ đắm biển sâu…”

Từ cổ chí kim, sao thế gian lắm kẻ phải luỵ vì tình, phải sầu vì yêu… Lịch sử đã lùi lại, vậy mà dư âm của nó vẫn xót xa là thế.

Con đường dẫn tới biển Sầm Sơn như dài ra…Sầm Sơn kia rồi! Biển trắng xóa một màu. Bọt biển sủi lăn tăn, tiếng sóng biển vỗ rì rào, từng ngọn sóng ập vào bờ cát rồi lại lùi xa vô tận… Biển động!

Xe dừng lại, các hàng chạy ra tranh nhau khách. Chúng tôi gửi xe, hớn hở chạy ra phía biển, chân dẫm trên nền cát vàng ẩm ướt êm ru. Ông thợ phó nháy cứ nhằng nhẵng bám theo “mồi” chụp ảnh. Chỉ đến khi tôi giơ máy ảnh ra chụp, ông ta mới chịu bỏ đi.

Cả bãi biển rộng lớn chỉ có bốn con người trẻ tuổi dạo chơi trên bờ cát, nghe gió thổi ù ù qua tai, ai cũng co hết cả lại vì lạnh cóng. Vậy mà vẫn cứ đi, đi mải miết…

Quả thật có đứng trước biển mới thấy con người thật nhỏ bé, cô đơn. Trời, biển như hoà làm một, mênh mang trắng xoá một màu bất tận, u ám. Biển vẫn cứ thế, muôn đời vẫn ào ạt sóng vỗ. Đã ít nhiều những con người đa cảm phải thổn thức vì biển:

“Anh xa em

Trăng cũng lẻ

Mặt trời cũng lẻ

Biển vẫn cậy mình dài rộng thế

Vắng cánh buồm một chút đã cô đơn”

Thơ viết ở biển – Hữu Thỉnh

“Biển cồn cào suốt đêm

Từng đợt sóng lúc chồm lên, lúc lùi xuống

Biển yêu đất điên cuồng rộng lượng

Muốn xô bờ nhưng lại sợ bờ đau

Biển cuốn vào lòng tất cả những lo âu

Chẳng có thế biển già đi vì bao nhiêu trăn trở

Dành cho đất những làn êm sóng vỗ

Lọc tình yêu thành vị muối đậm đà…”

Biển – Nguyễn Thị Hồng Ngát

Nếu ai đã từng một mình trước biển, sẽ thấy lòng xốn xang, man mác một nỗi buồn vô cớ. Không hiểu sao, biển không làm cho con người ta vui được khi chỉ còn lại một mình. Biển Sầm Sơn hôm nay cô đơn là vậy, biển bao la, lớp lớp sóng cuộn nhưng tịnh không thấy bóng một con thuyền nhỏ nhoi nào. Phải chăng vì vậy mà biển không yên ả? Thuyền – biển – bờ, cái mối tình tay ba này mãi là một cái vòng tròn luẩn quẩn không có nút thắt…Không hiểu tự khi nào loài người chỉ ví biển với tình yêu?

Chúng tôi trèo lên ghềnh đá, phóng tầm mắt ra xa tận chân trời. Nơi nào là nơi biển bắt đầu, nơi nào là nơi biển kết thúc? Có lẽ đứng cao hơn biển thế này ta mới có cảm giác làm chủ thiên nhiên. Cái ran rát của gió biển mặn mòi thốc vào mặt, luồn qua từng kẽ tóc, phần phật tà áo buốt giá mới thú vị làm sao? Dù nước mắt nước mũi đã chảy ròng ròng, mặt ai cũng tím tái vì quá lạnh nhưng không ai trong chúng tôi muốn rời biển cả.

Nắng lên rồi! Nắng vàng mượt, óng ả! Biển Sầm Sơn đỡ cô quạnh hơn. Mấy con ngựa già được người ta tô vẽ thêm mấy cái vằn đen nằm sưởi mình khoan khoái trong nắng ấm…

Ghi chú: Bài này mình viết đầu năm 2005 khi về Thanh Hóa chơi trước Tết. Lúc đó đang gần như “thất tình” =)) và còn rất rất rất ngây thơ nên viết có phần sến sịa. Nhưng dù sao đó cũng là cảm xúc của tuổi trẻ, dạt dào và thành thật. Cần phải nuôi dưỡng nó để tuổi già bớt khô cằn.


Lãng đãng một chiều mưa

September 10, 2008

Mưa rào… một màn nước trắng xóa bao phủ cả đất trời. Những giọt nước vãi tung tóe trên nền mái tôn tạo thành chuỗi âm thanh “lộp bộp” đinh tai nhức óc. Ngõ nhỏ bị nhấn chìm trong dòng nước đục ngầu: này cát, này đất, này rác, này những chiếc lá xanh vừa mới rụng…Mỗi giây trôi qua, hằng hà sa số giọt mưa tinh khiết từ trên trời, lao vút qua khoảng không rồi chạm vào mặt nước tạo thành vạn vạn vòng tròn nhỏ. Sóng nước gợn gợn… ôi, ngõ lụt!

Cánh cửa ấy chưa bao giờ đóng mỗi khi trời mưa và có một người vẫn luôn lặng lẽ ngắm mưa rơi với con mắt thích thú. Mưa hắt vào mặt, tia nước nhỏ li ti rờn rợn trên da sao mà mát lạnh. Mưa thì có gì đâu nhỉ?! Từ ngày xưa cái thời ông cha ta còn đóng khố, bà mẹ ta mặc yếm đào đến bây giờ khi lớp con cháu càng ngày càng phóng khoáng hơn các cụ, lúc nào cũng chơi mốt hai dây, quần cụt, hở rún, mưa chẳng thay đổi tí gì, vẫn chỉ là nước từ trời trôi xuống đất. Vậy mà mỗi khi trời mưa, người ấy vẫn không nén nổi lòng mình, vẫn đứng ngắm, chiêm ngưỡng cái vẻ đẹp buồn buồn của thiên nhiên, cái vẻ đẹp đến là ảm đạm, chán ngắt. Mưa quyến rũ là vậy sao? Ngẫm nghĩ lại, đôi khi cái nhàn nhạt, u ám khiến người ta vấn vương hơn những gì đậm đà, dữ dội. Mưa và nắng là hai hiện tượng trái ngược nhau. Mưa luôn được mọi người nhắc tới nhiều hơn: trong văn, trong thơ, trong nhạc rồi hội họa còn nắng ư có mấy khi đâu nhỉ. Mưa là hiện thân của nỗi buồn, nắng là biểu tượng của niềm vui. Con người ta chỉ day dứt những lúc buồn bã, nào ai nhớ mãi những khi vui cười.

Người ta bảo sau cơn mưa trời lại sáng. Mưa rào mùa hạ trút ào ào như thác đổ, gột sạch mọi thứ, tất cả lại tươi mát, mới mẻ như chưa từng bị bụi thời gian làm cho hoen ố. Nếu mưa xóa được mọi dấu vết, để mọi thứ trở lại xuất phát điểm ban đầu thì giá như lòng người có mưa bão, nước mưa sẽ cuốn phăng đi mọi ưu phiền, trôi đi những điều không đáng nhớ. Nhưng tiếc thay những cơn bão lòng không bao giờ đổ mưa, vì vậy mà con người ta vẫn phải nhét vào tim những chuyện buồn để rồi lôi ra gặm nhấm, thở dài mỗi khi đất trời tuôn mưa…

Ghi chú: Bài này mình viết cách đây 3 năm. Rất lâu rồi không tìm được cảm hứng để viết, ý tứ, câu chữ dường như chưa bao giờ tồn tại trong đầu mình. Ngồi đọc lại những bài viết cũ, cứ ngỡ là đọc bài của ai đó viết. Một thời cảm xúc, một thời tuôn trào, đi về nơi đâu rồi?


Người tình bất đắc dĩ

August 10, 2008

NGƯỜI TÌNH BẤT ĐẮC DĨ

Amie Kerlin

Gã biết nàng e thẹn. Nàng vốn vậy từ ngày đầu họ gặp gỡ. Gã cứ tưởng giờ khi hai người đã ở bên nhau sau quãng thời gian hơn hai tháng, nàng sẽ bắt đầu cởi mở hơn. Hiển nhiên là không. Nàng không bao giờ là người hôn gã trước, nàng luôn chờ đợi gã dạo đầu. Thế cũng tốt thôi. Gã biết nàng sẽ thay đổi cách nghĩ đến khi hiểu được gã yêu nàng chừng nào. Gã nói điều đó với nàng hàng ngày nhưng dường như nụ cười của nàng lúc nào cũng gượng gạo, gần như nàng biết gã sẽ làm trái tim nàng vỡ vụn bất kể những điều gã đã tỉ tê với nàng. Gã luôn ôm nàng thật chặt và khi không làm việc ở nhà máy, gã dành tất cả thời gian bên nàng.

Gã thích luồn tay vào tóc nàng khi nàng ngủ cạnh gã trong chiếc xe moóc nhỏ đỗ cách nhà máy sản xuất phụ tùng năm dặm về phía Tây. Gã ghét đỗ xe ở bãi nơi tất cả hàng xóm láng giềng đều sống rất gần. Gã yêu thích chỗ ở kín đáo của họ vì bất kể gã ở đâu, nàng luôn trong tầm tay gã. Gã có thể nằm ườn trên giường xem truyền hình vệ tinh mà vẫn với tay, âu yếm xoa lưng nàng khi nàng rửa bát đĩa. Ban ngày, khi nàng chợp mắt sau một đêm không ngủ, gã vừa say sưa ngắm nàng trong giấc ngủ mà không quấy quả lại vừa lướt net bằng chiếc laptop trong khu bếp bé tí. Gã yêu nhất khi nàng bước ra khỏi bồn tắm, tươi mát thơm mùi xà bông và dầu gội nồng nàn mà gã mua cho nàng. Gã có thể dễ dàng dìu nàng vào giường chỉ trong vài bước chân. Gã thầm nghĩ ngọt ngào làm sao khi nàng run rẩy mỗi lần họ ân ái và rồi nàng lại xúc động đến phát khóc sau mỗi lần ân ái ấy. Điều đó chỉ khiến gã yêu nàng nhiều hơn mà thôi.

Đôi lúc gã phát hiện nàng khóc thầm bên chiếc bàn nhỏ khi gã từ nhà máy trở về. Gã luôn chạy vội đến bên nàng, cố gắng dỗ dành nàng mỗi khi nàng khóc vì nhớ gia đình. Gã không biết phải nói gì vì gã luôn cảm thấy mình quá đủ để trở thành gia đình duy nhất mà nàng cần. Cha mẹ nàng là những người không tốt đẹp gì, gã tin rằng gã đã cứu nàng khi đưa nàng dời khỏi họ. Gã không tài nào hiểu nổi sao nàng không nhìn thấy điều đó.

Ngày nào đó gã biết nàng rồi sẽ nhận ra, cái ngày mà gã túm lấy nàng và tống nàng vào xe moóc khi nàng trên đường từ trường trung học về nhà sẽ là ngày đẹp nhất của đời nàng. Tới lúc đó, gã chỉ việc nhẫn nại, nói với nàng gã yêu nàng đến chừng nào và nàng không phải e sợ gì gã cả. Nàng càng sớm nhận ra gã là điều tốt đẹp nhất đến với nàng và rằng nàng cũng yêu gã, gã sẽ sớm không phải khóa cửa xe từ bên ngoài, xích nàng vào chiếc bàn trước khi gã dời nhà đi làm mỗi sáng. Khi ấy họ sẽ hạnh phúc. Khi ấy nàng sẽ thực sự là của gã.


Trở lại thiên đường

April 2, 2008

TRỞ LẠI THIÊN ĐƯỜNG

Eliza Riley

Lisa đăm đắm nhìn vào vùng biển Caribe, cảm thấy cơn gió nhẹ mơn man trên khuôn mặt với đôi mắt nhắm nghiền, cát trắng ấm áp len giữa những ngón chân trần. Nơi này đẹp đến khó mà tin nổi, nhưng vẫn không thể làm dịu nỗi thống khổ mà nàng phải gánh chịu khi nhớ lại lần đầu tiên đến đây.

Nàng đã cưới James ở đây, ngay tại nơi này ba năm trước vào đúng ngày này. Mặc chiếc váy trắng liền thân giản dị với những bông hồng trắng nhỏ xinh như thể cố thần phục mái tóc dài sẫm màu xoăn tít, Lisa hạnh phúc hơn hết thảy những gì nàng có thể mường tượng. James thậm chí còn kém phần lễ giáo nhưng vẫn rất hấp dẫn trong chiếc quần mùa hè gấp nếp và chiếc sơ mi cotton trắng bùng nhùng. Mái tóc sẫm màu của anh khẽ gơn sóng còn đôi mắt đong đầy thương yêu khi anh ngắm nhìn cô dâu tương lai của mình. Thẩm phán xướng lên lời nguyện thề khi họ cầm tay nhau, cười với niềm vui viên mãn của tuổi trẻ, của tình yêu, của việc được ở trong khu nghỉ mát năm sao trên hòn đảo Caribe thuộc nước cộng hòa Dominica này. Họ thấy năm tháng tươi đẹp trải dài trước mắt, bên nhau mãi mãi. Họ lên kế hoạch sinh con, hai đứa nàng bảo thế, anh đòi bốn và họ thỏa thuận còn ba ( dĩ nhiên là hai gái và một trai); họ sẽ sống ở đâu, cùng nhau đi du lịch. Tất cả đều chắc chắn như họ từng trù tính.

Nhưng dường như đã lâu quá rồi. Nhiều thứ đổi thay chỉ trong vòng vài năm, nhiều nỗi đau đổi thay một con người, đục ruỗng mối nối bền chặt nhất, tan vỡ cả tình yêu sâu đậm nhất. Ba năm vào đúng ngày này, họ trở lại. Dù cho lần này không phải để tham dự lễ cưới trên bãi biển mà nhờ đó hòn đảo trở nên nổi danh mà để có mặt ở một trong những vụ ly hôn nhanh gọn nhất mà cũng nhờ đó hòn đảo được biết tới.

Lisa buông tiếng thở dài chất chứa đớn đau và tiếc nuối. Nàng có thể làm gì đây ngoài tiếp tục phải sống, phải tìm một cuộc đời mới và những giấc mộng mới? Cái cũ đã không thể cứu vãn được nữa rồi. Làm sao nơi này với bờ biển xanh như ngọc, với biển thiên thanh vĩnh cửu và với cát trải dài vô tận lại là nơi mà giờ đây nàng phải trải nghiệm nỗi đau xé lòng?

Người đàn ông đứng nhìn dưới hàng cọ. Anh không thể rời mắt khỏi người đàn bà tóc sẫm đứng ở rìa nước, đăm đắm vọng ra biển như thể đang chờ đợi điều gì hay chờ đợi ai. Nàng đẹp, thân hình mảnh mai trong chiếc váy bồng rộng bằng cotton. Mái tóc nàng hoang dại, đôi mắt xanh sáng trong không khác gì màu biển. Chẳng phải nhan sắc nàng thu hút anh. Là một nhiếp ảnh gia tự do, anh gặp gỡ không ít đàn bà đẹp ở chỗ làm. Chính cái cô đơn và mãnh liệt nơi nàng cuốn lấy anh. Bởi vậy dẫu cho ở tận khoảng cách đó, anh vẫn nhận thấy nàng thật khác lạ với những người đàn bà anh từng gặp.

Lisa cảm thấy người đàn ông đang đến gần ngay cả trước khi nàng quay lại. Nàng biết anh đứng đó, chăm chú nhìn nàng nhưng nàng vẫn bình thản lạ lùng. Nàng nhìn anh, mối giao cảm xưa kia nàng đã từng trải qua lóe lên trong chốc lát. Anh chậm rãi tiến về phía nàng, họ đăm đăm nhìn nhau. Tựa như gặp lại người bạn thất lạc từ lâu chứ không phải một người xa lạ trên một bãi biển xa lạ.

Sau đó, họ ngồi ở một quầy bar của khu nghỉ mát, nhấm nháp ly cocktail địa phương và bắt đầu trò chuyện: những lời bông lơn ban đầu, khách sạn họ ở, chất lượng đồ ăn và tính thân thiện của người bản xứ. So với vẻ tự nhiên và tự tin trong cuộc gặp gỡ trước đấy, câu chuyện bống nhiên ngập ngừng lạ thường. Kẻ bàng quan cũng nhận ra ngay những cử chỉ tán tỉnh tinh tế khi hai người vô ý lặp lại hành động của nhau và nói với nhau bằng ánh mắt. Chỉ lát sau, khi chất cồn khiến người ta cởi mở nỗi lòng, cuộc trò chuyện trở nên thân mật hơn. Họ nói tới chuyện vì sao họ đến đây. Cuối cùng vượt qua đòn trừng phạt dành cho chính mình, Lisa bộc bạch nỗi đau buồn của nàng năm vừa qua và tại sao sự kiện đó khiến nàng quay lại nơi nàng đã cưới người đàn ông đã có lúc nàng tin rằng là người duy nhất mình yêu. Nàng kể cho anh nghe những điều tưởng chừng khóa chặt trong lòng, không thể nói cùng ai. Nàng tâm sự cảm xúc của mình sau khi mất đứa con.

Nàng mang thai sáu tháng. Khi đó là niềm hạnh phúc tột đỉnh mà nàng được nếm trải thì nỗi đau lại bắt đầu. Nàng ở với mẹ còn James làm việc ngoài thị trấn. Anh đã không về kịp. Bác sĩ nói sự cố này chỉ là một trong vô vàn những sự cố khác và họ có thể làm lại. Nhưng sao nàng có thể khi thậm chí nàng không thèm nhìn vào mắt James. Nàng ghét anh, vì đã không ở đó, vì đã không trải qua nỗi đau như nàng nhưng hơn cả vì trông anh quá giống thằng bé mà nàng chỉ được bế có ba tiếng đồng hồ trước khi người ta mang đi mất. Trong những tháng sau đó, nàng xa lánh chồng, gia đình, bạn bè. Nàng không muốn gượng dậy khỏi nỗi đau bởi như thế là phản bội lại con trai nàng. Ở đám tang, nàng khước từ đứng cạnh chồng và ngay ngày hôm sau lập tức rời bỏ anh.

Ngước lên, Lisa nhìn thấy nỗi đau của nàng ánh lên trong đôi mắt người đàn ông. Lần đầu tiên sau hàng tháng trời, nàng không thấy cô độc, gánh nặng quá sức nàng chịu đựng bắt đầu được nhấc đi, chỉ một chút thôi nhưng cũng là bắt đầu. Nàng le lói niềm tin sau tất cả mọi chuyện nàng có thể còn tương lai, tương lai với chính người đàn ông này, với đôi mắt nâu nhạt độ lượng, ướt nhòe khi họ cùng sẻ chia nước mắt.

Họ đến đây để rũ bỏ hôn nhân nhưng có khi vẫn còn hi vọng. Lisa đứng dậy nắm lấy tay James và dắt anh đi khỏi quầy bar, hướng ra bãi biển nơi họ đã thề nguyền ba năm trước. Ngày mai nàng sẽ hủy bỏ đơn ly dị còn tối nay họ cùng nhau chắp lại lời hứa thuở nào.