Vì đó là anh

September 11, 2008

Tựa đề bài viết na ná một bài hát của Quang Dũng, nhưng đảm bảo sẽ không phải là một bài “sến” thể thao để nói về hắn. Khi nhận danh hiệu Cầu thủ xuất sắc nhất thế giới 2006 của FIFA khối kẻ nhận định hắn “xuân tóc đỏ” quá. Cơ man những giải thưởng bự, nào là vô địch World Cup 2006, cầu thủ hay nhất thế giới của World Soccer, Quả bóng vàng châu Âu 2006 danh giá và giờ thì cái giải “ai ai cũng phải ngước nhìn” cũng thuộc nốt về hắn. Người Pháp hậm hực (rõ rồi, họ vẫn để bụng người Ý mà), người Brazil “chim cú” khi đinh ninh “răng bàn cuốc” Ronaldinho nhất định ẵm giải này đặng an ủi cho nỗi đau WC2006 vẫn còn nhưng nhức. Vượt lên hai gã khổng lồ, hắn là hậu vệ đầu tiên và cũng là người “lão” nhất trong lịch sử FIFA cuỗm được giải thưởng cá nhân cao quý nhất hành tinh.

Fabio Cannavaro à? Gã lùn trên sân cỏ, tên đồ tể hắc ám chuyên chặt chém những đường bóng lả lướt “mãn nhãn” người xem thì làm sao có thể gán cho hắn cái biệt danh hoa mỹ “defenvise artist” (nghệ sĩ phòng thủ)? Hắn không có lối đá hào hoa như Zizou, không đầy chất nghệ như Ronaldinho. Ngay cả so với các hậu vệ Ý, những người nổi tiếng về khoản “cao to, đẹp trai” hắn cũng có phần kém cạnh. Hắn đâu có sang trọng như Maldini, thư sinh như Nesta. Chân hắn ngắn ngủn, người hắn bé tẹo (có 1m76), khi hắn chạy người ta liên tưởng tới con…chim cánh cụt. Hắn thế đấy! Một mình lọt thỏm giữa dàn cầu thủ lực lưỡng. Vậy mà hắn vẫn tỏa sáng, sáng chói vào cái năm 2006, sáng hơn cả Zidane và Ronaldinho. Chỉ trong một năm (à không chính xác là một tháng), hắn đột ngột trở thành vì tinh tú trong bầu trời bóng đá vốn đã chi chít sao (cả sao đang sáng, sáng le lói hay đã tắt ngóm từ đời nào rồi.) Ừ thì Ronaldinho giỏi (có ai chối đâu), Zidane tài (chả ai phủ nhận) nhưng một tháng World Cup ở Đức lại là thuốc thử “cực mạnh” dành cho tố chất đích thực và bản lĩnh của một cầu thủ giỏi. Ronaldinho không làm được điều đó với phong độ “sớm nắng chiều mưa trưa ẩm ướt”, Zizou thì khiến cả nước Pháp bẽ bàng vì “đẳng cấp húc đầu” của mình, chỉ còn lại Fabio, người đã liên kết Azzurri thành một khối và diễn xuất sắc trên sân cỏ. Còn ai xứng đáng hơn Fabio trên bục vinh quang năm nay? Kể ra so với tiền bối Maldini thì Canna có phần may mắn hơn nhưng hãy nhìn xem những gì Canna phải chống đỡ và lèo lái Squadra Azzurri ra khỏi đống bầy nhầy tiêu cực ở Serie A thì mới thấy phục hắn.

Mỗi khi có bóng lăn về phía khung thành đội nhà, hắn luôn là người te te chạy về trước tiên, lăn xả và truy cản quyết liệt. Hắn không chơi xấu, không đánh nguội và cũng không ăn vạ. Hắn đơn giản, chân thành như chính nụ cười hiền của hắn mỗi khi Azzurri giành chiến thắng. Hắn là một đội trưởng giỏi, một nhà chiến thuật tinh thần và là một trung vệ tài năng. Có hắn, Italia vượt qua được nỗi ám ảnh Calciopoli. Có hắn, Italia mới biết đoàn kết và sẻ chia. Có hắn, Italia đã vô địch thế giới.

Việc hắn té sang Real, bỏ lại Juve chơ vơ ở Serie B khiến nhiều người ngỡ ngàng khi trước đó hắn đã thề sống chết trụ lại Juve (không chỉ mình Canna mà nhiều cầu thủ Juve khác cũng “lưỡi không xương” như vậy, hehe mà lưỡi ai chả không xương). Mất một loạt những cầu thủ giỏi, bà đầm đã già còn bị móm. Liệu mùa giải này Juve có khả năng kiếm đủ số điểm mà trồng “răng giả” để mùa sau nhai tiếp chiếc bánh Serie A khó nhằn hay không? E rằng đây là một Mission Impossible IV phiên bản Ý mà bà đầm già Juve khó lòng vượt qua. Nhưng điều đáng ngẫm nghĩ là “sự bội phản” của Canna, kẻ ra đi không thèm quay đầu lại. Đáng buồn là những chuyện thị phi đâu đâu cũng có chả lẽ thế giới túc cầu giáo lại không (hơi bị nhiều)! Tuy nhiên nếu thực tế một chút, với một cái đầu tỉnh táo và sáng suốt, ở cái tuổi cũng gần xập xệ như Canna việc ra đi không có gì đáng trách. Khi sắp nghỉ hưu, Canna cũng cần tìm cho mình một nơi ổn định hơn để ánh hào quang đừng phụt tắt quá nhanh. Real là thánh địa của tiền bạc, của danh tiếng, của phù hoa. “Châu về Hợp Phố”, có lẽ câu “Mọi siêu cầu thủ đều chạy đến Real” chẳng hề sai. Hãy gạt bỏ những lời dèm pha về tài năng của anh, đừng nói rằng Ronaldinho mới là người cần phải trao danh hiệu FIFA World Player of the Year hay Zizou mới xứng đáng với Ballon d’Or. Thật vui mừng vì tấn hài kịch World Cup 2006 không lặp lại khi Cannavaro không được quả bóng vàng. FIFA và France Football của người Pháp ít nhất cũng đã một lần biết đến công bằng. Vâng, đơn giản thôi: vì đó là anh, vì anh là Fabio Cannavaro. Anh xứng đáng với tất cả những gì anh đang có và sẽ có. Nếu người Pháp và người Brazil vẫn còn ghen tị, xin hãy bảo Zizou hay Ronaldinho đổi tên thành Fabio Cannavaro!

Ghi chú: World Cup 2006 là World Cup sướng nhất đối với mình vì không những Canna được danh hiệu Quả Bóng Vàng mà Azzurri còn lội ngược dòng ngoạn mục, làm thịt bọn gà Gaulois. Khi viết bài này, cảm xúc mình tuôn trào vì tự hào :x , Canna mãi là cầu thủ mà mình yêu quý nhất (dĩ nhiên cho đến khi nào chàng chưa bị dính đến scandal =)).


Hà Nội trời thu

September 11, 2008

Hà Nội đổ thu… trời ít trở nắng. Đâu đó cái không khí khô hanh của mùa đông vảng vất…Chiếc ô che trên đầu…những chiếc lá phượng nhỏ xíu bay xòa trước mặt. Lãng đãng…Ngơ ngẩn… Hà Nội đổ thu…khí trời se lạnh, sương sớm lẩn quất. Màu xanh của lá dường như cũng nhạt nhòa bớt, hoa đã không còn thắm lại…

Hà Nội đổ thu…mùa mưa bão chưa kết thúc. Hàng cây cổ thụ trên đường Minh Khai vững vàng hơn 40 năm giờ bị chặt bớt. Tán cây rộng rãi bỗng thành cụt ngủn. Gió thổi, lá cây xao xác, nghe tiếng cây trở mình trằn trọc trong đêm. Cây cũng như người… tự dưng thấy xót…

Hà Nội đổ thu…gió đêm phơ phất. Trời trong và tinh khôi. Chẳng phải là Trăng sáng hơn đó sao? Nhưng Trăng lãnh cảm… Trăng buồn…

Hà Nội đổ thu…đổ vào tim biết bao nỗi niềm. Tim nặng trịch…Chợt ước giá như “lo” có thể là một “gánh” quẳng đi không thương tiếc để mà “vui sống”…

22 tuổi + 1 ngày…22 rồi… chập chững trường đời…Hà Nội vẫn đổ thu!

Ghi chú: Đây có lẽ là bài tản văn buồn mà mình thích nhất. Bài này viết thu  năm 2006, sau sinh nhật đúng 1 ngày. Cứ mỗi lần đọc lại, mình luôn thấy bùi ngùi, cay cay sống mũi. Hà Nội dù có xấu xa đến đâu, trong mình vẫn luôn thanh khiết như vậy đó. Thế có phải là tình yêu mù quáng không Trang nhỉ? :) )


Biển Sầm Sơn

September 11, 2008

Hai chiếc xe máy chở bốn con người máu me tắm biển mùa đông lao vun vút trên con đường Hồng Đức vào một ngày trời đất sầm sì, rấm rứt. Con đường vắng vẻ và buồn đến nao lòng. Cũng phải thôi vì mùa đông mấy ai có gan mà tắm biển? Hàng phi lao hai bên đường rũ ra, buồn thảm trong gió lạnh. Những cánh đồng khô nứt nẻ trải dài tít tắp một màu nâu đất nhờ nhợ. Mọi thứ đều vương vấn màu sắc ảm đạm trừ bốn người khách lữ hành không cô độc.

Xe chúng tôi bon bon lăn bánh, lướt qua trường đại học Hồng Đức danh tiếng và đền thờ An Dương Vương. Lúc bước vào đền cùng Phúc Thị, tôi cảm thấy sự cô tịch, vắng lặng và hoang sơ đến lạ lùng. Trong đền có hai giếng nước, giống như ở Loa thành, Đông Anh. Có lẽ nàng Mỵ Châu đã khóc hết nước mắt vì người chồng phản bội nên cả hai giếng đều cạn khô. Tự nhiên trong đầu tôi vang lên mấy câu thơ của cố thi sĩ Tố Hữu:

“Tôi kể ngày xưa chuyện Mỵ Châu

Trái tim lầm chỗ để trên đầu

Nỏ thần sơ ý trao tay giặc

Nên nỗi cơ đồ đắm biển sâu…”

Từ cổ chí kim, sao thế gian lắm kẻ phải luỵ vì tình, phải sầu vì yêu… Lịch sử đã lùi lại, vậy mà dư âm của nó vẫn xót xa là thế.

Con đường dẫn tới biển Sầm Sơn như dài ra…Sầm Sơn kia rồi! Biển trắng xóa một màu. Bọt biển sủi lăn tăn, tiếng sóng biển vỗ rì rào, từng ngọn sóng ập vào bờ cát rồi lại lùi xa vô tận… Biển động!

Xe dừng lại, các hàng chạy ra tranh nhau khách. Chúng tôi gửi xe, hớn hở chạy ra phía biển, chân dẫm trên nền cát vàng ẩm ướt êm ru. Ông thợ phó nháy cứ nhằng nhẵng bám theo “mồi” chụp ảnh. Chỉ đến khi tôi giơ máy ảnh ra chụp, ông ta mới chịu bỏ đi.

Cả bãi biển rộng lớn chỉ có bốn con người trẻ tuổi dạo chơi trên bờ cát, nghe gió thổi ù ù qua tai, ai cũng co hết cả lại vì lạnh cóng. Vậy mà vẫn cứ đi, đi mải miết…

Quả thật có đứng trước biển mới thấy con người thật nhỏ bé, cô đơn. Trời, biển như hoà làm một, mênh mang trắng xoá một màu bất tận, u ám. Biển vẫn cứ thế, muôn đời vẫn ào ạt sóng vỗ. Đã ít nhiều những con người đa cảm phải thổn thức vì biển:

“Anh xa em

Trăng cũng lẻ

Mặt trời cũng lẻ

Biển vẫn cậy mình dài rộng thế

Vắng cánh buồm một chút đã cô đơn”

Thơ viết ở biển – Hữu Thỉnh

“Biển cồn cào suốt đêm

Từng đợt sóng lúc chồm lên, lúc lùi xuống

Biển yêu đất điên cuồng rộng lượng

Muốn xô bờ nhưng lại sợ bờ đau

Biển cuốn vào lòng tất cả những lo âu

Chẳng có thế biển già đi vì bao nhiêu trăn trở

Dành cho đất những làn êm sóng vỗ

Lọc tình yêu thành vị muối đậm đà…”

Biển – Nguyễn Thị Hồng Ngát

Nếu ai đã từng một mình trước biển, sẽ thấy lòng xốn xang, man mác một nỗi buồn vô cớ. Không hiểu sao, biển không làm cho con người ta vui được khi chỉ còn lại một mình. Biển Sầm Sơn hôm nay cô đơn là vậy, biển bao la, lớp lớp sóng cuộn nhưng tịnh không thấy bóng một con thuyền nhỏ nhoi nào. Phải chăng vì vậy mà biển không yên ả? Thuyền – biển – bờ, cái mối tình tay ba này mãi là một cái vòng tròn luẩn quẩn không có nút thắt…Không hiểu tự khi nào loài người chỉ ví biển với tình yêu?

Chúng tôi trèo lên ghềnh đá, phóng tầm mắt ra xa tận chân trời. Nơi nào là nơi biển bắt đầu, nơi nào là nơi biển kết thúc? Có lẽ đứng cao hơn biển thế này ta mới có cảm giác làm chủ thiên nhiên. Cái ran rát của gió biển mặn mòi thốc vào mặt, luồn qua từng kẽ tóc, phần phật tà áo buốt giá mới thú vị làm sao? Dù nước mắt nước mũi đã chảy ròng ròng, mặt ai cũng tím tái vì quá lạnh nhưng không ai trong chúng tôi muốn rời biển cả.

Nắng lên rồi! Nắng vàng mượt, óng ả! Biển Sầm Sơn đỡ cô quạnh hơn. Mấy con ngựa già được người ta tô vẽ thêm mấy cái vằn đen nằm sưởi mình khoan khoái trong nắng ấm…

Ghi chú: Bài này mình viết đầu năm 2005 khi về Thanh Hóa chơi trước Tết. Lúc đó đang gần như “thất tình” =)) và còn rất rất rất ngây thơ nên viết có phần sến sịa. Nhưng dù sao đó cũng là cảm xúc của tuổi trẻ, dạt dào và thành thật. Cần phải nuôi dưỡng nó để tuổi già bớt khô cằn.


Lãng đãng một chiều mưa

September 10, 2008

Mưa rào… một màn nước trắng xóa bao phủ cả đất trời. Những giọt nước vãi tung tóe trên nền mái tôn tạo thành chuỗi âm thanh “lộp bộp” đinh tai nhức óc. Ngõ nhỏ bị nhấn chìm trong dòng nước đục ngầu: này cát, này đất, này rác, này những chiếc lá xanh vừa mới rụng…Mỗi giây trôi qua, hằng hà sa số giọt mưa tinh khiết từ trên trời, lao vút qua khoảng không rồi chạm vào mặt nước tạo thành vạn vạn vòng tròn nhỏ. Sóng nước gợn gợn… ôi, ngõ lụt!

Cánh cửa ấy chưa bao giờ đóng mỗi khi trời mưa và có một người vẫn luôn lặng lẽ ngắm mưa rơi với con mắt thích thú. Mưa hắt vào mặt, tia nước nhỏ li ti rờn rợn trên da sao mà mát lạnh. Mưa thì có gì đâu nhỉ?! Từ ngày xưa cái thời ông cha ta còn đóng khố, bà mẹ ta mặc yếm đào đến bây giờ khi lớp con cháu càng ngày càng phóng khoáng hơn các cụ, lúc nào cũng chơi mốt hai dây, quần cụt, hở rún, mưa chẳng thay đổi tí gì, vẫn chỉ là nước từ trời trôi xuống đất. Vậy mà mỗi khi trời mưa, người ấy vẫn không nén nổi lòng mình, vẫn đứng ngắm, chiêm ngưỡng cái vẻ đẹp buồn buồn của thiên nhiên, cái vẻ đẹp đến là ảm đạm, chán ngắt. Mưa quyến rũ là vậy sao? Ngẫm nghĩ lại, đôi khi cái nhàn nhạt, u ám khiến người ta vấn vương hơn những gì đậm đà, dữ dội. Mưa và nắng là hai hiện tượng trái ngược nhau. Mưa luôn được mọi người nhắc tới nhiều hơn: trong văn, trong thơ, trong nhạc rồi hội họa còn nắng ư có mấy khi đâu nhỉ. Mưa là hiện thân của nỗi buồn, nắng là biểu tượng của niềm vui. Con người ta chỉ day dứt những lúc buồn bã, nào ai nhớ mãi những khi vui cười.

Người ta bảo sau cơn mưa trời lại sáng. Mưa rào mùa hạ trút ào ào như thác đổ, gột sạch mọi thứ, tất cả lại tươi mát, mới mẻ như chưa từng bị bụi thời gian làm cho hoen ố. Nếu mưa xóa được mọi dấu vết, để mọi thứ trở lại xuất phát điểm ban đầu thì giá như lòng người có mưa bão, nước mưa sẽ cuốn phăng đi mọi ưu phiền, trôi đi những điều không đáng nhớ. Nhưng tiếc thay những cơn bão lòng không bao giờ đổ mưa, vì vậy mà con người ta vẫn phải nhét vào tim những chuyện buồn để rồi lôi ra gặm nhấm, thở dài mỗi khi đất trời tuôn mưa…

Ghi chú: Bài này mình viết cách đây 3 năm. Rất lâu rồi không tìm được cảm hứng để viết, ý tứ, câu chữ dường như chưa bao giờ tồn tại trong đầu mình. Ngồi đọc lại những bài viết cũ, cứ ngỡ là đọc bài của ai đó viết. Một thời cảm xúc, một thời tuôn trào, đi về nơi đâu rồi?